Tôi và “người lớn” – Tập làm văn hay

Chủ đề: “Tôi và người lớn”

Tôi hiếm khi tham gia vào các cuộc thảo luận gia đình giữa cha và mẹ. Đôi khi tôi không kiềm chế được sự tò mò của mình và đặt câu hỏi. Đáp lại, bố mẹ tôi chỉ nói: “Con nít không nên nhúng tay vào chuyện của người lớn”. Tôi chưa bao giờ hiểu từ này khi còn nhỏ. Nhưng tôi đang học hỏi nhiều hơn và nhiều hơn nữa mỗi ngày. Và chợt tôi nhận ra rằng, còn một chặng đường dài nữa mới đến được cái ngưỡng gọi là “người lớn”.

“Người lớn” là người đã trưởng thành cả về thể chất lẫn tinh thần, đã trải qua những khó khăn trong cuộc sống ở một mức độ nhất định. Họ có thể đưa ra quyết định quan trọng và chịu trách nhiệm về nó. Họ có lý trí và cảm xúc để phán đoán hoặc hiểu biết trước vấn đề. Họ như cây cối vững chãi, vươn mình trước gió bão, sống không lệ thuộc. Tôi và “người lớn” ở hai thế giới khác nhau. Dù đã 16 tuổi, không còn được gọi là trẻ con nhưng không có nghĩa là tôi “lớn”, ở tuổi đó con người ta thực sự non nớt, nhưng không bao giờ có thể chấp nhận được. . “Người lớn” và chúng tôi có những suy nghĩ khác nhau. Khi đối mặt với một đề xuất đầy hứa hẹn hoặc kết quả đến quá dễ dàng, chúng ta thường coi mọi thứ là điều hiển nhiên. Chúng tôi vui mừng, phấn khởi và hy vọng. Nhưng “người lớn” thường nhíu mày, băn khoăn, lưỡng lự, và tự hỏi liệu có sự cám dỗ nào đó đằng sau bức màn hồng đó không. Khi đứng trước một quyết định, chúng ta thường hành động theo cảm xúc, nhưng khác với họ, lý trí vẫn được đặt lên hàng đầu. Chúng tôi sống hồn nhiên, sẵn sàng xông pha, dòng máu nóng chảy trong huyết quản. Bất cứ điều gì ngoài che giấu. Còn những “người lớn” thì cũng đam mê cuộc sống nhưng luôn là những kẻ máu lạnh. Tôi tự hỏi – tại sao họ lại im lặng như vậy? “Người lớn” không hiểu tôi. Và tôi cũng không hiểu họ. Có thể hiểu rằng có nhiều khác biệt giữa hai thế hệ. Tôi đã từng mắc phải căn bệnh mang tên “trầm cảm” (có lẽ ai cũng bị ở độ tuổi nóng nảy đó). “Người lớn” và tôi chưa bao giờ chia sẻ bất cứ điều gì. Và mỗi khi có ý định, dường như chúng tôi không nói cùng một ngôn ngữ. Cũng có lúc tôi ra dáng “người lớn” mà thở dài, nhưng dù cố gắng thế nào chúng tôi cũng không thể hòa hợp được. Và dần dần “người lớn” và tôi ngày càng xa nhau.

Tham Khảo Thêm:  Dàn bài: Phân tích 8 câu thơ đầu đoạn trích “Việt Bắc” (Tố Hữu)

Tôi muốn được “lớn”! Đó là điều mà mọi người ở độ tuổi của tôi đều mong muốn. Tôi nghiện, tôi không thể đưa ra lựa chọn nào cho mình. Tôi không hoàn toàn tin tưởng “người lớn” và muốn lớn lên để chứng tỏ bản thân, đủ cứng rắn để đối mặt với thế giới và sẵn sàng làm điều gì đó để thay đổi thế giới..giới tính. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn có một sự mâu thuẫn. Tôi muốn lớn lên, tôi muốn trưởng thành, nhưng tôi cũng sợ hãi nỗi sợ trưởng thành. Tôi bị mê hoặc bởi một thế giới mà tôi chưa từng biết đến qua những cuộc đấu tranh của nó. Tôi không muốn đánh mất sự thoải mái của mình dưới đôi cánh an toàn. Tôi như con chim đứng trước cánh cửa lồng đang mở, muốn bay đi để được tự do, nhưng lại sợ hãi không biết phía trước là gì. Ai đó đã từng nói: “Cuộc sống không phải lúc nào cũng như những gì bạn dự tính. Không chỉ có màu hồng. Đừng mong đợi quá nhiều, nếu không điều ước có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.” Nhưng dù có sợ hãi đến đâu, tôi cũng cần phải trưởng thành, không ai có thể trẻ mãi được. Vì vậy, tôi muốn chuẩn bị mọi thứ cho ngày mà tôi sẽ bắt đầu con đường đời của mình. Ở tuổi trẻ của tôi, tôi cảm thấy rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì, không có gì có thể làm tôi sợ hãi. Người lớn có thể cho rằng chúng tôi là những đứa trẻ kiêu ngạo và ngu ngốc về cuộc sống, nhưng chúng tôi mãn nguyện và hạnh phúc vì cảm thấy mình đang sống. Người lớn ghét ồn ào và cạnh tranh, nhưng chúng tôi khao khát điều đó. Mọi việc đều nằm trong kế hoạch, thuận lợi trôi đi chẳng khác nào con gián cắn xé tâm hồn. Cuộc sống là vô nghĩa nếu nó không vấp ngã bạn. Một ngày nào đó chúng ta cũng có thể làm những điều vĩ đại và vĩ đại cho người lớn, chứng tỏ bản thân, mở rộng vòng tay đón ngọn gió tự do, và một ngày nào đó, một ngày nào đó…

Tham Khảo Thêm:  Việc học như trồng cây

tôi và mọi người - tôi và

Chúng tôi hoàn toàn tự tin tuyên bố, bởi vì chưa ai nếm trải nỗi tuyệt vọng thực sự, không phải trả giá, sống bằng mồ hôi, nước mắt và máu. Nhưng rồi một ngày ta cũng trở thành “người lớn”, ta ngồi bên cửa sổ nghĩ về quá khứ, ta mỉm cười hay buồn, ta vui hay nuối tiếc về một thời thơ ấu đã qua và ta nhớ rằng mình đã không còn là “người lớn”. Thế hệ sau chúng tôi sẽ có một ngày, không xa, ngồi viết về những “vĩ nhân” như tôi. Họ sẽ nghĩ chúng ta đến từ hai thế giới khác nhau và tức giận vì không hiểu họ. không sao, chúng tôi cũng từng như vậy. Chỉ nhớ một điều: tôi đã từng sống, tôi khao khát tự do, tôi tin vào cuộc sống. Xin đừng quên thế hệ chúng tôi!

Hãy để tương lai cho tương lai. Bây giờ tôi muốn trở lại là chính mình, một người đi chân trần trên mặt đất, đầu không chạm trời. Tôi và “người lớn” tuy là hai mà là một, tưởng chừng xa cách nhưng lại có những sợi dây ràng buộc không thể tách rời. Những “người lớn” đồng điệu với tôi, âm thầm làm mọi việc cho tôi và yêu tôi bằng cả trái tim. Tôi yêu “người lớn”!

Lê Phương Thảo

Văn lớp 10 – THPT Chuyên Bắc Ninh – Bắc Ninh

(Tập 4 – 2010)

Related Posts

USB Wifi là gì? Sự thay thế hoàn hảo cho card Wifi bị hỏng, chập chờn

quản trị viên · Ngày 4 tháng 6 năm 2023 · Trong cuộc sống, thay vì chỉ là người nhận, đôi khi bạn phải là người cho…

Bạn là ai trong Countryhumans ?

Countryhumans hiện đang rất hot trên mạng xã hội và được rất nhiều bạn trẻ tìm hiểu và xác định mình là ai trong Countryhumans. Vậy Bạn…

Aulala 911 clip video gốc và @s1mp1e244 cô gái hot nhất hôm nay

Hay gọi sô 911 video nhạc gốc và @s1mp1e244 Hot girl hiện nay là cụm từ được tìm kiếm nhiều trên MXH những ngày gần đây, cùng…

11h55 là ai ? 11h55 Voz là gì ?

11:55 là ai? ? 11:55Voz là gì? Đây là những cụm từ được tìm kiếm nhiều nhất trong thời gian gần đây nhưng vẫn chưa có đáp…

Biển trời bão giông, lòng người đâu bình lặng

Giữa nhịp tim cả nước đang loạn nhịp, một bài văn của một nữ sinh trường THPT Chuyên Tây Nguyên đã chạm đến trái tim của hàng…

Bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo

Bài viết đầy cảm xúc, yêu thương khi học trò bày tỏ lòng biết ơn đến thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Thời gian…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *