Làm sáng tỏ nhận định: “Người viết văn là một người rất nặng nợ với đời. Cuộc đời của anh ta là một cuộc đời không bao giờ được phép ngừng lăn lộn trong cuộc sống thực tế, không bao giờ ngưng nghiên cứu và quan sát” (Nguyễn Minh Châu)

“Nhà văn là người mắc nợ cuộc đời rất nhiều. Cuộc sống của anh là cuộc sống không ngừng lăn lộn, học hỏi và quan sát thực tế cuộc sống”.(Nguyễn Minh Châu)

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn về các ý kiến ​​​​trên.


Bài viết tham khảo:

“Thơ như lời ru ngây ngất bên giường con,

Như giấc mộng xuân, như giấc mộng chiến thắng

Tôi yêu thơ, và thơ xuất hiện ngay lập tức,

Thơ ra đời, tình yêu hết.”

Thơ ra đời khi nào? nhưng sao khi ta lớn lên, những con chữ ấy như một phần kí ức vang lên trong ta những vần đầu đời… Lực nào đã vực dậy bài thơ trong ta những cung bậc cảm xúc và chợt nhận ra ta yêu văn chương ?” Bình yên đến bao giờ?Có lẽ thơ là “mùa xuân”, văn là “khát vọng”, là “lời ru” ngây ngất… Ta đọc thơ và đắm mình trong miền cảm xúc của bài thơ, nhưng có bao giờ ta nhớ đến: những người làm thơ? ?Người “mua” là ai?Người là nghệ sĩ, họ sống một lòng, trở về với thơ, văn… Và mỗi tác phẩm nghệ thuật là một giọt “tinh túy” trong cuộc đời qua lao động miệt mài.Như Nguyễn Minh Châu đã từng nghĩ: “Nhà văn là người mắc nợ cuộc đời rất nhiều. Cuộc sống của anh là cuộc sống không ngừng lăn lộn, học hỏi và quan sát thực tế cuộc sống”.

Thơ, văn đã xuất hiện từ lâu mang hơi thở ấm áp cho cuộc sống, nghệ sĩ là sợi dây đỏ nối văn và thực, Nguyễn Minh Châu đã dùng một cách rất quen thuộc, gần gũi, rất đời thường đối với nhà văn, nhà thơ – những người sáng tạo nghệ thuật. từ: “nhà văn”. “Nặng nợ cuộc đời” – sợi dây gắn bó giữa nhà văn và cuộc đời là một mối dây liên kết sâu nặng. Nếu viết lách là một món nợ, thì nhà văn mắc nợ tùy ý, nhưng anh ta phải trả giá cho một di sản cả đời – qua những bi kịch bất tận, những tác phẩm quý giá và trường tồn suốt đời. Sáng tạo văn học, hay có thể nói, là một “món nợ” phải trả, là một cuộc đời phải sống. Có lẽ vì thế mà Nguyễn Minh Châu đã đặt hai vế đối lập trong câu văn giữa cuộc đời hữu hạn, nhỏ bé của “mình” – con người và cái vô cùng, vô tận của cuộc đời “thực” – cuộc đời. Con người càng nhỏ bé, càng hẹp hòi thì khát vọng vươn tới càng xa, càng rộng.

Cuộc sống muôn màu, muôn vẻ. Nếu người nghệ sĩ không bắt kịp nhịp sống của thời đại, không muốn khám phá hết những bóng tối của cuộc đời thì văn chương của anh ta sẽ chỉ như “hoa giấy” (Juan Diệu) hay như một nốt nhạc lạc lõng giữa chừng. của một tác phẩm. dàn nhạc hoành tráng không để xảy ra một sai sót nào dù là nhỏ nhất. “Không bao giờ được phép” – Lợi nhấn mạnh khẳng định quy luật bất biến trong sáng tạo văn học: người nghệ sĩ phải mở rộng trái tim để đón nhận những rung động của cuộc đời, hòa mình vào trang đời để soi đường. Bút pháp chính xác nhất của Trang, “ly hương” – phải lặn xuống bể đời để tìm chất vàng vạn vật còn ẩn sâu trong bọt bèo. Cần phải “nghiên cứu và quan sát” cẩn thận – một công cụ hữu hiệu để nhà văn nắm bắt được bóng tối của cuộc sống qua lăng kính chủ quan của mình nhằm tạo ra những tác phẩm có giá trị. Đó còn là một con đường dài đòi hỏi sự chăm chỉ, cần cù và đam mê. “And” là từ nối chỉ hai cạnh song song. “Điều tra” – “quan sát” nên quan sát, tương quan để tìm hiểu căn nguyên của vấn đề và điều tra để làm rõ những nguyên nhân đó. Ở đây, Nguyễn Minh Châu đã có một cái nhìn rất mới về nghề văn, sáng tạo văn học không chỉ là điều tra, quan sát mà còn điều tra, đánh giá, nghiên cứu sâu như một “nhà khoa học thực thụ”.

Tham Khảo Thêm:  Đoạn trích: “Kiều ở lầu Ngưng Bích” (trích Truyện Kiều của Nguyễn Du)

Những con ong phải thực hiện hàng nghìn chuyến bay để nuốt phần quan trọng nhất của bông hoa. Nhà văn phải dùng mồ hôi, nước mắt, tài năng và tình cảm để sáng tạo nên những tác phẩm có giá trị cống hiến cho đời. Trên một trang giấy trắng, đừng lấy “ngôi sao” của cuộc đời bạn một cách cứng nhắc, khuôn mẫu. Rất vô ích! Văn học Anh nên tràn đầy cảm xúc, nghệ thuật nên sáng tạo và ngôn từ nên cô đọng để người đọc tìm thấy một món quà. Vì vậy, sáng tác là một hoạt động hoàn toàn tự nguyện. Sự ra đời của một tác phẩm văn học là một quá trình tích tụ, thai nghén, “mang nặng đẻ đau”… Đọc những lời nhận xét đầy tâm tư của Nguyễn Minh Châu, chúng ta càng hiểu thêm về nghề văn và quá trình sáng tạo gian nan của nó.

Cuộc sống luôn là nguồn cảm hứng lớn lao, bất tận cho những tâm hồn nghệ sĩ. Nếu văn chương không bén rễ trong cuộc sống, nếu nó không hấp thụ được nguồn sinh khí dồi dào chảy trong mạch ngầm của cuộc đời thì nó mãi mãi chỉ là một cây non èo uột, không có sự cứng cáp, cứng cỏi, xanh tươi dưới ánh sáng mặt trời. Là nhà văn, phải biết “lao” vào đời, “ngấm” hương đời, “dập tắt” niềm yêu đời khi chưa viết ra, để tạo nên “bí quyết” thơ lay động người đọc. linh hồn.

Thơ ca và nghệ thuật nói chung bắt nguồn từ chính cuộc sống. Một thực tế không thể phủ nhận rằng cuộc sống là một mảnh đất của thơ ca vĩnh cửu. Sức sống của những câu thơ chính là hơi thở của cuộc sống trong đó. Không thể có mùa thu đẹp của thi ca nếu không có mùa thu đẹp của cuộc đời. Thơ nên hướng đến cuộc đời, và cuộc đời mà thơ hướng đến phải là cuộc đời trăm ngàn đóa hoa tím. Văn học kết tinh chất muối của cuộc đời, và chất muối ấy gieo mầm và kết tinh qua tâm hồn người nghệ sĩ. Chế Lan Viên, người đã cảm nghiệm sâu sắc điều này, đã viết trong tập thơ “Tập thơ”:

“Bài thơ của tôi, tôi mới làm được một nửa,

Một nửa còn lại cho mùa thu.

Xào xạc, hồn tôi là tiếng lá xào xạc

Đó không phải là bạn, nhưng đó là mùa…”

(“Tập thơ” – “Tân thoại”)

Nhà văn hãy tìm tòi, sáng tạo, đừng tách rời hiện thực bằng những “tên giả”. Không làm nổi bật, làm mờ hoặc sao chép thực tế. Nếu viết mà không có lập trường, không có chính kiến, không có tư duy nhạy bén, không có sự hiểu biết, như thể đang đánh giá cuộc đời như một “quan tòa tối cao trong triều đình” thì những điều đó chỉ trở thành sự thật.. dối trá, tự dối mình, dối người. Đọc một bài thơ mà ta thấy bóng dáng của cuộc đời, đồng thời tìm được tiếng nói của lòng thi nhân, thì mới là thơ thật!

Tham Khảo Thêm:  Đặc sắc nghệ thuật trong truyện ngắn Chiếc lược ngà

Nếu Nguyễn Du không có tài học vấn, nếu ông không lưu lạc nơi đất khách 10 năm, nếu ông không chứng kiến ​​bao cảnh đời nguy khốn trước “sóng gió cuộc đời”, nếu ông không sống trong gian nan, khổ cực… Sẽ không có Truyện Kiều. “, không có những “lời ngọc, hàng sa-tanh” thấm đẫm tính nhân văn sâu sắc với những dòng cuối đau đớn, bi tráng. Hồ Xuân Hương nếu không xuất thân từ một gia đình phong kiến ​​suy vi thì đã không có hoàn cảnh nào giúp một nữ sĩ sống gần gũi với tầng lớp lao động nghèo khổ, vất vả và tiếp xúc nhiều với những người phụ nữ bị áp bức, không có những bài thơ đậm chất xã hội về thời cuộc, không có những “bức tranh” phóng khoáng, hài hước, dung tục và lãng mạn về thời thế, về đời người.

Trong mỗi cuộc đời, trong mỗi cách sống, ta đều tìm thấy một phẩm chất văn học riêng… “Như con ong biến trăm hoa thành mật ngọt/ Như giọt mật hóa thành ngàn con ong bay” (Chế Lan Viên). “Giọt mật” cũng tùy anh, muốn thơ lấy được nước mắt và sự đồng cảm của người đọc thì trước hết anh phải hiểu đời, hiểu cái “bi” trong mình, khóc cho cạn nước mắt mới thôi. o… rồi mới hiểu “giọt mật” muốn tạo thành không thể tách rời “trăm hoa”, cũng như thi nhân không thể bỏ lỡ cuộc đời muôn vàn sắc màu cần chắt lọc. Là nhà thơ, nhà văn thì phải hiểu nghề, hiểu tài…

Anh muốn làm nên những vần thơ có sức lay động lòng người. Trong bài thơ muốn vượt qua mọi quy luật tàn phá của thời gian và không chấp nhận cái chết thì anh phải làm tròn bổn phận của người nghệ sĩ. Điều này có nghĩa là anh phải sống hết mình, “sống có đam mê, sống có đam mê nhưng phải tỉnh táo” (“Mãi Mãi Tuổi 20”) và dồn hết tâm sức để tìm tòi, khám phá. Vì chỉ có nhìn sự vật từ sâu, từ dưới lên, từ đằng sau, từ bên trong mới “đào tầng sâu”, “ăn mùi cặn” (của Chế Lan Viên). Xu hướng khắc họa bề mặt của hiện thực hay lý giải hiện tượng đời sống là phần nổi của tảng băng chìm thì tác phẩm của anh sẽ chứa đựng nhiều bóng dáng của đời sống nhưng sẽ thiếu sức hút, sự lấp lánh.

Chính Nguyễn Minh Châu đã từng tâm niệm “văn học và đời sống là hai vòng tròn đồng tâm, tâm điểm chính là con người”. Quan tâm đến con người không chỉ là nhìn nhận, đánh giá đúng vẻ bề ngoài, ngôn ngữ, hành động của họ mà đặc biệt là tìm hiểu đời sống nội tâm sâu sắc, những tình cảm phong phú, phức tạp của con người. Đó là một thế giới nội tâm tiềm ẩn luôn trăn trở để mỗi người nghệ sĩ tìm tòi, khám phá và lí giải. Như một nhà thơ nước ngoài đã nói:

Tham Khảo Thêm:  Cảm nhận của em về đoạn thơ sau:“Ta về, mình có nhớ ta. Ta về, ta nhớ những hoa cùng người…”

“Điều này phải có giá trị bằng hàng ngàn lời nói

Chỉ để có được một từ

Những lời này làm tôi rùng mình

Hàng triệu năm và hàng triệu trái tim.”

Mùa Lá Rụng Trong Vườn của Mã Vương Hằng là nỗi đau của nhà văn trước sự hủy hoại nhân cách và sự ích kỷ phá vỡ mọi ràng buộc của tình người với mỗi cá nhân và gia đình nhỏ bé. Ma Văn Kháng đã dùng hình ảnh ẩn dụ lá rơi để minh họa cho quy luật này. Tất cả các cây trong vườn thay đổi theo mùa thay đổi. Chúng trút bỏ những chiếc lá già vàng úa và thay vào đó là những chiếc lá non non mềm mại. Nhưng những chiếc lá mới ấy cũng mọc lên từ những cành đã nhẫn tâm trút bỏ những chiếc cũ cách đây không lâu.

Vì vậy, “Mùa Lá Rụng Trong Vườn” chỉ đề cập đến vấn đề “sự chuyển đổi đôi khi lôi cuốn chúng ta vào các mục tiêu kinh tế, năng lực thể chất và kỹ thuật, v.v., mà bỏ qua sự phát triển con người, xây dựng nhân cách, xây dựng nhân cách”. ..” hay “lối sống ích kỷ, ham muốn thấp hèn, nghĩ đến tiền trước, bất chấp các nguyên tắc đạo đức công vụ của pháp luật đang bị đe dọa. Khả năng thâm nhập vào từng gia đình, lật đổ những gì trước đây được coi là thiêng liêng, cao cả” mà còn đổi mới gia đình truyền thống theo xã hội mới. đắm mình trong từng hình tượng mới có cách nhìn độc đáo như vậy. Đọc tác phẩm, ta mới hiểu rõ hơn lòng mình, biết trân trọng vẻ đẹp văn hóa dân gian, giữ mình trong những thăng trầm, trước ảnh hưởng khủng khiếp của nền kinh tế thị trường.

George Petrol từng nhấn mạnh: “Kiến thức nghệ thuật không phải là năng khiếu có thể phát triển nếu không mở rộng nó về mọi mặt. Chúng ta phải sống, phải học, phải nung nấu nhiều, phải yêu nhiều, phải đau khổ nhiều. Người nghệ sĩ là một cách hình thành riêng theo từng quan niệm, nhưng chung nhất vẫn là “yêu”, “sống”… Anh phải “bay ngàn bay”, phải không ngừng “tìm tòi, quan sát”. .Vâng, có thể nói. rằng làm người đã khó, làm nhà văn còn khó hơn, thấy vực thẳm mà cũng không vội, nhận ra hang mà vẫn vượt qua.

Nguyễn Minh Châu đã đặt ra một yêu cầu mật thiết đối với mỗi người nghệ sĩ: phải không ngừng “nghiên cứu, quan sát”, trau dồi TÀI – TRÍ TUỆ và coi sáng tạo văn học là một quá trình lao động nghiêm túc, tạo động lực cho quá trình trở thành “đứa con tinh thần”. “. phong trào văn học có nghĩa là gieo hạt giống cho “các chương tiếp theo”.

Người ta sinh ra để hưởng thụ, nhà văn sinh ra để cống hiến? Hãy cống hiến hết mình cho công việc văn chương, dùng tất cả sức lực, trí óc, tài năng và tâm hồn của mình để chuyển tải những sắc thái của thơ ca và cuộc sống đến với mọi người. Từ đó, văn học mới có sức ảnh hưởng và nhân cách hóa con người mãi mãi.

Related Posts

USB Wifi là gì? Sự thay thế hoàn hảo cho card Wifi bị hỏng, chập chờn

quản trị viên · Ngày 4 tháng 6 năm 2023 · Trong cuộc sống, thay vì chỉ là người nhận, đôi khi bạn phải là người cho…

Bạn là ai trong Countryhumans ?

Countryhumans hiện đang rất hot trên mạng xã hội và được rất nhiều bạn trẻ tìm hiểu và xác định mình là ai trong Countryhumans. Vậy Bạn…

Aulala 911 clip video gốc và @s1mp1e244 cô gái hot nhất hôm nay

Hay gọi sô 911 video nhạc gốc và @s1mp1e244 Hot girl hiện nay là cụm từ được tìm kiếm nhiều trên MXH những ngày gần đây, cùng…

11h55 là ai ? 11h55 Voz là gì ?

11:55 là ai? ? 11:55Voz là gì? Đây là những cụm từ được tìm kiếm nhiều nhất trong thời gian gần đây nhưng vẫn chưa có đáp…

Biển trời bão giông, lòng người đâu bình lặng

Giữa nhịp tim cả nước đang loạn nhịp, một bài văn của một nữ sinh trường THPT Chuyên Tây Nguyên đã chạm đến trái tim của hàng…

Bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo

Bài viết đầy cảm xúc, yêu thương khi học trò bày tỏ lòng biết ơn đến thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Thời gian…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *